Từ Madrid đến Paris, từ Ronaldo đến Rashford và trên cùng một khoảng cách 11m đó, Gianluigi Buffon thêm một lần bị đánh bại.

Ngày 12/4/2018, Juventus hành quân đến TBN mà trong tay chẳng có gì làm vốn. Thất bại 0-3 trên sân nhà trước Real Madrid khiến cánh cửa đi tiếp của đại diện Ý nhỏ hơn bao giờ hết. Nhưng hôm đó là một trận đấu kiên cường của Buffon và các đồng đội khi họ ghi 3 bàn thắng vào lưới nhà ĐKVĐ Champions League.

Từ một đội bóng chỉ có 1% cơ hội lọt vào bán kết, Juventus như lấy lại nguồn sống nhờ những bàn thắng của Mandzukic và Matuidi. Nếu họ giữ nguyên kết quả này, cả 2 sẽ dắt tay nhau vào hiệp phụ hay thậm chí nếu Juventus có thêm 1 pha lập công thì họ mới là đội nắm giữ lợi thế về luật bàn thắng sân khách.


Buffon đã nếm trải quá nhiều cay đắng ở Champions League

Trong tình cảnh đó, CĐV “Bà đầm già” vui 1 thì Buffon hẳn là người hạnh phúc 10. Anh mừng vì đội bóng thân yêu của mình đã nhìn thấy hi vọng trước mặt dù trước đó là cả bầu trời xám xịt phủ quanh tại Turin. Anh mừng vì có thể mình sẽ có cơ hội giành danh hiệu Champions League mà không cần chờ thêm một năm nữa. Ở cái tuổi 40 khi đó, thanh xuân của gã “gác đền” người Ý không còn bao lâu nữa để cứ tiếp tục mong chờ từ mùa giải này qua mùa giải khác. Mọi thứ đều tốt đẹp với đội bóng Ý cho đến khi Ronaldo ở đâu đó, xuất hiện bật nhảy đánh đầu.

Penalty cho Real Madrid và chỉ trong 1 khoảnh khắc ngắn ngủi, Buffon như ngã từ thiên đường xuống địa ngục. Ronaldo kết liễu trận đấu bằng quả phạt đền chính xác. Kết quả chung cuộc sau 2 lượt trận: Real 4 – 3 Juventus.


Buffon ba lần bị đánh bại trên sân nhà, PSG dừng bước ở Champions League

Và một lần nữa, cái kịch bản từng ám ảnh Buffon năm ngoái lại trở lại. Trận đấu bước vào 3 phút bù giờ, Buffon dường như đã thấy được ánh sáng chiến thắng nhưng có cảm giác ông trời thích trêu chọc thủ môn người Ý. Vẫn là những phút cuối cùng của trận đấu, đội bóng của anh tặng cho đối thủ quả penalty. Rashford sút rồi lịch sử tái diễn. Chung cuộc: MU 3 – 3 PSG, đại diện nước Anh đi tiếp nhờ luật bàn thắng sân khách.

1 năm trước khi đội bóng của nhà vô địch World Cup 2006 có cơ hội giành chiến thắng nhờ vào luật bàn thắng sân khách nhưng điều đó lại không xảy ra. Nó đã không xảy ra để biến Buffon thành người chiến thắng trong trận đó nhưng vào hôm nay, nó lặp lại để biến thủ thành 41 tuổi thành nạn nhân bất đắc dĩ. Ranh giới kẻ chiến thắng và người thua cuộc trong bóng đá luôn cực kỳ mong manh, hẳn Buffon thấu hiểu điều này hơn bất kỳ ai vào lúc này.


Buffon không còn khóc cho thất bại của mình nữa, anh đã phải chịu quá nhiều nỗi đau như vậy

Có một điểm đáng chú ý trong 2 thất bại mà Buffon đối mặt. NHM đã không còn thấy thủ thành người Ý rơi nước mắt. Điều đó khác hẳn lúc cựu cầu thủ Juventus thất bại trước Barcelona và Real Madrid trong 2 trận chung kết Champions League 2015, 2017 khi lần này, anh bình thản đón nhận thất bại.

Bởi nước mắt của người đàn ông người Ý đó đã rơi quá nhiều. Và khi đã chịu đựng cùng một nỗi đau nào đó trong thời gian quá lâu, cảm xúc của Buffon đã chai lì và vô cảm theo thời gian. Buffon vẫn thể hiện nỗi buồn nhưng chỉ bằng cách dựa vào cột dọc thể hiện khuôn mặt thẫn thờ đến đáng thương và gục đầu xuống cỏ.

Khóc là hành động giải tỏa cảm xúc tốt nhất cho con người nhưng với Buffon, anh không khóc vì đã khóc quá nhiều trong quá khứ. Nếu mỗi lần rơi nước mắt, thủ thành sinh năm 1978 có được vinh dự chạm vào chiếc cúp bạc thì hẳn số lần anh vô địch Champions League cũng đã ngang bằng Ronaldo hay Messi cũng nên.

Có thể đến lúc này, khi bước vào độ tuổi có đủ sự trưởng thành lẫn chững chạc ngoài đời sống và trên sân bóng, Buffon hiểu rằng cuộc đời chẳng cho ai tất cả. Anh có thể cùng Juventus giành nhiều thành công ở giải quốc nội hay sắp tới là Ligue 1 cùng PSG nhưng trong bộ sưu tập danh hiệu của thủ thành được đào tạo tại Parma vẫn thiếu đi hào quang tỏa ra từ Champions League. Tất nhiên, điều đó chẳng thể khiến Buffon bớt vĩ đại đi nhưng nó sẽ để lại chút nuối tiếc nơi anh lẫn NHM.


Vinh quang Champions League lảng tránh, Buffon đã mỏi mệt, anh sẽ dừng lại

Buffon dành cả tuổi đời quần đùi áo số để cố gắng chinh phục Champions League. Anh bỏ cả thanh xuân để chống lại số phận nghiệt ngã bằng cách “đổi vận” từ Juventus sang PSG nhưng tất cả đều bất thành. Đừng trách bản thân thủ môn người Ý cố chấp theo đuổi việc không thể vì ở cầu thủ chuyên nghiệp được nâng cao chiếc cup bạc danh giá là điều thật cao quý. Khi trong tay cầu thủ của PSG đã có World Cup, thì rõ ràng Champions League trở thành mục tiêu cao quý kế tiếp mà anh muốn sở hữu. Vì thế ở thủ thành cao 1m92, anh đáng thương hơn là đáng trách khi cứ miệt mài đấu tranh cho một điều cứ ngoảnh mặt với mình.

Phải chăng đã đến lúc cựu thủ môn Parma nên bỏ cuộc? Cũng có thể chứ. Anh cần dừng lại không phải vì thủ môn của PSG kém tài mà vì may mắn và số phận đã nhiều lần bỏ rơi anh. Khi con người ta đã dốc sức làm việc gì đó nhưng không có được kết quả thì cân nhắc đến việc bỏ cuộc cũng xem như là người chiến thắng.

Biết đâu, sau khi giải nghệ, NHM lại được thấy nụ cười của thần tượng họ vì đã bỏ được gánh nặng mà cả đời cầu thủ muốn hướng đến nhưng không thành công. Biết đâu, trong một bài phỏng vấn trong tương lai, khi Buffon được hỏi về cảm nghĩ với danh hiệu Champions League, có khi anh không buồn nữa mà lại mỉm cười vui vẻ và chấp nhận cho cái điều dang dở nhất trong đời cầu thủ. Nhưng dang dở có cái hay của nó vì những gì trọn vẹn quá thường không được trân trọng bằng.

Gianluigi Buffon và Champions League như mãi là 2 đường thẳng song song khi chỉ có thể nhìn thấy nhau chứ không có cách để chạm vào. Và cái kết của gã gác đến người Ý tuy không được viên mãn ở đoạn cuối nhưng thực sự điều này đủ để lấy cảm xúc với những ai hâm mộ Buffon nói riêng và NHM bóng đá trên toàn thế giới nói chung.